Theo dấu chân voi Buôn Đôn: một ngày cùng ba cô gái Sài Gòn
Trải nghiệm

Theo dấu chân voi Buôn Đôn: một ngày cùng ba cô gái Sài Gòn

06.07.20266 phút
Quay lại blog

Ba cô gái từ Sài Gòn xuống Buôn Đôn một sáng thứ Bảy. Không cưỡi, không sờ, không ép voi phục vụ — chỉ đi bên cạnh voi ở khoảng cách an toàn, ăn cơm trong nhà dài, và nghe hai người đàn ông M'Nông hát về núi rừng.

Ba cô gái từ Sài Gòn xuống Buôn Đôn vào một sáng thứ Bảy.

Trước chuyến đi, các bạn được nghe kể lại một vài điều: voi ở đây được tự do đi rừng, không cưỡi, không sờ chạm, và một phần chi phí tour sẽ quay lại cho phúc lợi voi và sinh kế người bản địa. Nghe qua thì đơn giản. Nhưng khi bước vào rừng khộp, mọi thứ tự nó chậm lại.

Ba cô gái vào rừng khộp buổi sáng, cùng người dẫn đường M'Nông

Cách mười lăm bước chân, một con voi

Cách khoảng mười lăm bước chân, một con voi đang chậm rãi quấn lá bằng vòi.

Không ai nói gì. Không ai giơ điện thoại. Chỉ có tiếng lá khô dưới chân người, và tiếng voi rumble trầm chậm giữa rừng — một thứ âm thanh rất khó tả, gần như ngực mình cũng rung theo.

Con voi không nhìn khách. Nó đang bận với bữa sáng của nó: chọn cành, tước lá, nhai chậm. Đó là kiểu trải nghiệm mà Buôn Đôn đang dần chọn lại — không cưỡi, không chạm, không ép voi phục vụ. Khách chỉ đi bên cạnh voi ở khoảng cách an toàn, nhìn voi tự ăn, tự chọn đường, tự sống như một con voi đúng nghĩa.

Nhìn voi ăn từ khoảng cách an toàn trong rừng

Ba thế hệ đi cùng một con voi

Người nài voi M'Nông đi cùng nhóm hôm ấy kể rằng gia đình anh đã đi cùng con voi này suốt ba thế hệ. Ông anh, bố anh, rồi đến anh.

Không móc sắt. Không roi. Chỉ là sự quen thuộc đủ lâu để voi nhớ giọng gọi và mùi của người nhà.

Anh nói khẽ, gần như thì thầm, sợ làm voi giật mình. Con voi biết anh từ hồi anh còn nhỏ. Bây giờ đi rừng, anh không cần điều khiển gì cả, chỉ cần đi bên cạnh. Trong mô hình du lịch mới ở Buôn Đôn, người nài voi không còn là "người ngồi trên lưng voi để chèo khách", mà trở lại đúng vai trò truyền thống: người bạn đồng hành, người quan sát sức khoẻ voi, người giữ mối liên kết giữa cộng đồng M'Nông và loài voi rừng.

Nài voi M'Nông đi cùng voi giữa rừng khộp — mối gắn bó ba thế hệ

Buổi trưa trong nhà dài

Buổi trưa, cả nhóm ăn trong một căn nhà dài.

Cơm lam nóng vừa mở, gà nướng thơm mùi lá é, canh lá rừng hơi chua nhẹ, và một chén muối mè rang thơm phức để chấm cơm lam. Không có menu, không có bảng giá dán tường, mọi thứ do gia đình chủ nhà nấu buổi sáng.

Hai người đàn ông M'Nông ngồi cuối nhà, một người ôm chiếc guitar cũ, một người vỗ chiếc trống nhỏ, hát vài bài về núi rừng Tây Nguyên. Không sân khấu. Không micro. Không "chương trình biểu diễn văn nghệ dân tộc". Chỉ là một buổi trưa rất bình thường trong buôn — vẫn đủ để cả nhóm ngồi im, không ai muốn về sớm.

Ở giữa bữa, một người trong nhà nói nhẹ, gần như nói với chính mình:

"Voi không phải để cưỡi. Voi là người nhà."

Câu đó không ai bắt phải nhớ. Nhưng có lẽ, ba cô gái sẽ nhớ nó lâu hơn bất kỳ tấm ảnh nào chụp được hôm đó.

Đi qua một nơi thật nhẹ

Có lẽ đó là lý do ngày càng nhiều người trẻ tìm đến Buôn Đôn theo cách này. Không để check-in một địa danh mới, không để sưu tập thêm một trải nghiệm "độc lạ" vào list du lịch, mà để đi chậm hơn một chút, nghe nhiều hơn một chút, và hiểu rằng du lịch đôi khi không phải để tiêu thụ một nơi nào đó, mà là học cách đi qua nó thật nhẹ.

Voi được là voi. Người bản địa được là chính họ. Khách chỉ ngồi lại, ăn cơm, nghe hát, và rời đi khi đã đủ.

Voi tự do bước giữa rừng — không xích, không roi, không cưỡi

Lonature đồng hành cùng các mô hình du lịch thân thiện với voi tại Đắk Lắk — nơi voi được tự do đi rừng, người bản địa có thêm sinh kế, và rừng vẫn còn giữ nguyên nhịp thở của nó.

Nếu bạn cũng muốn một buổi sáng như vậy — chậm, im, và đủ — hãy nhắn với Lonature. Chúng tôi giữ nhóm nhỏ để voi không bị làm phiền.

VoiBuôn ĐônM'NôngDu lịch xanhSống chậm